答杨奉礼

唐代 韦应物
多病守山郡,自得接嘉宾。不见三四日,旷若十馀旬。 临觞独无味,对榻已生尘。一咏舟中作,洒雪忽惊新。 烟波见栖旅,景物具昭陈。秋塘唯落叶,野寺不逢人。 白事廷吏简,闲居文墨亲。高天池阁静,寒菊霜露频。 应当整孤棹,归来展殷勤。
duō bìng shǒu shān jùn   jiē jiā bīn jiàn sān   kuàng ruò shí xún
lín shāng wèi   duì shēng chén yǒng zhōu zhōng zuò   xuě jīng xīn
yān jiàn   jǐng zhāo chén qiū táng wéi luò   féng rén
bái shì tíng jiǎn   xián wén qīn gāo tiān chí jìng   hán shuāng pín
yīng dāng zhěng zhào   guī lái zhǎn yīn qín