答许右史 其一

明代 李攀龙
黄须芃芃田舍翁,倾身坐向钱孔中。长颊便便美少年,行步顾影私自怜。 谁知腐鼠能为祟,纵是神仙有播迁。使君似识浮云意,蹉跎实为功名利。 已拚酒隐富贵世,潦倒佯狂百无忌。浊醪恰供十日饮,酣法须与当时异。 五斗乍可调燥吻,飞觞二子雄相视。醉杀不作傲杯人,迩来那得独醒事。 魏文大白满如月,曾托属车称国器。若言此物非其任,尔家破瓢亦应弃。
huáng péng péng tián shè wēng   qīng shēn zuò xiàng qián kǒng zhōng zhǎng jiá biàn biàn 便 měi 便 shào nián xíng   yǐng lián    
shéi zhī shǔ néng wéi suì   zòng shì shén xiān yǒu qiān shǐ jūn 使 shì shí yún cuō   tuó shí wèi gōng míng    
pàn jiǔ yǐn guì shì   liáo dǎo yáng kuáng bǎi zhuó láo qià gōng shí yǐn hān   dāng shí    
dǒu zhà tiáo zào wěn   fēi shāng èr zi xióng xiāng shì zuì shā zuò ào bēi rén ěr   lái de xǐng shì    
wèi wén bái mǎn yuè   céng tuō shǔ chē chēng guó ruò yán fēi rèn ěr   jiā piáo yīng