答许右史 其二

明代 李攀龙
王门隐者身坎坷,老曳长裾裾婀娜。自言能料一生事,及至干时计常左。 从它惨淡复为谁,即得新诗题向我。雨雪蓬蒿共三径,春色俜伶馀药裹。 浊醪但熟贫亦足,微官才罢病辄妥。胸中㙼块故须浇,乘兴往往无不可。 白眼生成薄禄相,青山合就渔樵夥。赵壹疾邪众所摈,邹阳暗投才应坐。 羡尔悠悠世上情,回头数子殊么么。
wáng mén yǐn zhě shēn kǎn   lǎo cháng ē nuó yán néng liào shēng shì   zhì gàn shí cháng zuǒ
cóng cǎn dàn wèi shuí   xīn shī xiàng xuě péng hāo gòng sān jìng   chūn pīng líng yào guǒ
zhuó láo dàn shú pín   wēi guān cái bìng zhé tuǒ xiōng zhōng lěi kuài jiāo   chéng xìng wǎng wǎng
bái yǎn shēng chéng báo xiāng   qīng shān jiù qiáo huǒ zhào xié zhòng suǒ bìn   zōu yáng àn tóu cái yīng zuò
xiàn ěr yōu yōu shì shàng qíng   huí tóu shù zi shū me me