答许询诗

魏晋 孙绰
仰观大造,俯览时物。机过患生,吉凶相拂。智以利昏,识由情屈。 野有寒枯,朝有炎郁。失则震惊,得必充诎。 峨峨高门,鬼窥其庭。弈弈华轮,路险则倾。前辀摧轴,后鸾振铃。 将队竞奔,诲在临颈。达人悟始,外身遗荣。 遗荣荣在,外身身全。卓哉先师,修德就闲。散以玄风,涤以清川。 或步崇基,或恬蒙园。道足匈怀,神栖浩然。 咨余冲人,禀此散质。器不韬俗,才不兼出。敛衽告诚,敢谢短质。 冥运超感,遘我玄逸。宅心辽廊,咀嚼妙一。 孔父有言,后生可畏。灼灼许子,挺奇拔萃。方玉比莹,拟兰等蔚。 寄怀大匠,仰希遐致。将隆千仞,岂限一匮。 自我提携,倏忽四周。契合一源,好结回流。泳必齐味,翔必俱游。 欢与时积,遂隆绸缪。一日不见,情兼三秋。 矧乃路遐,致兹乖违。尔托西隅,我滞斯畿。寂寂委巷,寥寥闲扉。 凄风夜激,皓雪晨霏。隐机独咏,赏音者谁。 贻我新诗,韵灵旨清。粲如挥锦,琅若叩琼。既欣梦解,独愧未冥。 愠在有身,乐在忘生。余则异矣,无往不平。理苟皆是,何累于情。 □□□□,戒以古人。邈彼巢皓,千载绝尘。山栖嘉遁,亦有负薪。 量力守约,敢希先人。且戢谠言,永以书绅。
yǎng guān zào   lǎn shí guò huàn shēng   xiōng xiàng zhì hūn   shí yóu qíng
yǒu hán   cháo yǒu yán shī zhèn jīng   chōng
é é gāo mén   guǐ kuī tíng huá lún   xiǎn qīng qián zhōu cuī zhóu   hòu luán zhèn líng
jiāng duì jìng bēn   huì zài lín jǐng rén shǐ   wài shēn róng
róng róng zài   wài shēn shēn quán zhuó zāi xiān shī   xiū jiù xián sàn xuán fēng   qīng chuān
huò chóng   huò tián méng yuán dào xiōng huái 怀   shén hào rán
chōng rén   bǐng sàn zhì tāo   cái jiān chū liǎn rèn gào chéng   gǎn xiè duǎn zhì
míng yùn chāo gǎn   gòu xuán zhái xīn liáo láng   jué miào
kǒng yǒu yán   hòu shēng wèi zhuó zhuó zi   tǐng cuì fāng yíng   lán děng wèi
huái 怀 jiàng   yǎng xiá zhì jiāng lóng qiān rèn   xiàn kuì
xié   shū zhōu yuán   hǎo jié huí liú yǒng wèi   xiáng yóu
huān shí   suì lóng chóu móu jiàn   qíng jiān sān qiū
shěn nǎi xiá   zhì guāi wéi ěr tuō 西   zhì wěi xiàng   liáo liáo xián fēi
fēng   hào xuě chén fēi yǐn yǒng   shǎng yīn zhě shuí
xīn shī   yùn líng zhǐ qīng càn huī jǐn   láng ruò kòu qióng xīn mèng jiě   kuì wèi míng
yùn zài yǒu shēn   zài wàng shēng   wǎng píng gǒu jiē shì   lèi qíng
          jiè rén miǎo cháo hào   qiān zǎi jué chén shān jiā dùn   yǒu xīn
liàng shǒu yuē   gǎn xiān rén qiě dǎng yán   yǒng shū shēn