大雪行

宋代 张舜民
晓辞洛水滨,暮宿河之涘。 四野漫漫不见人,竟日止能行数里。 浑然天地为一色,渭水南北复何似。 五陵鹰犬争合围,十宅管弦初热耳。 连宵耿耿照鬓发,迎马点衣犹未已。 但得来年春麦熟,暂困泥涂复何耻。 农夫南亩未厌多,却入长安作泥滓。
xiǎo luò shuǐ bīn   宿 zhī  
màn màn jiàn rén   jìng zhǐ néng xíng shù  
hún rán tiān wèi   wèi shuǐ nán běi  
líng yīng quǎn zhēng wéi   shí zhái guǎn xián chū ěr  
lián xiāo gěng gěng zhào bìn   yíng diǎn yóu wèi  
dàn de lái nián chūn mài shú   zàn kùn chǐ  
nóng nán wèi yàn duō   què cháng ān zuò