大雪三绝句

宋代 苏辙
闰岁穷冬已是春,当寒却暖未宜人。 阴风半夜催飞霰,稍净天街一尺尘。
rùn suì qióng dōng shì chūn   dāng hán què nuǎn wèi rén  
yīn fēng bàn cuī fēi xiàn   shāo jìng tiān jiē chǐ chén