大雪寄许彦周宣教法弟

宋代 释德洪
湘西雪连日,荒寒发明鲜。谁持华藏界,堕我宴坐边。 遥知毗耶老,薝卜开满前。想见散华女,笑颊微涡旋。 不受禅律缚,尚遭富贵缠。游戏翰墨中,骨清耸诗肩。 白灰红麒麟,玉液黄金然。醉眼艳秋水,落笔驱云烟。 放意吐秀句,与雪争清妍。我诗出寒饿,苦语秋蛩煎。 定作笑拊掌,望空须一掀。
xiāng 西 xuě lián   huāng hán míng xiān shuí chí huá cáng jiè duò   yàn zuò biān    
yáo zhī lǎo   zhān bo kāi mǎn qián xiǎng jiàn sàn huá xiào   jiá wēi xuán    
shòu shàn   shàng zāo guì chán yóu hàn zhōng   qīng sǒng shī jiān    
bái huī hóng lín   huáng jīn rán zuì yǎn yàn qiū shuǐ luò   yún yān    
fàng xiù   xuě zhēng qīng yán shī chū hán è 饿   qiū qióng jiān    
dìng zuò xiào zhǎng   wàng kōng xiān