大雪后喜晴二首 其一

宋代 孙觌
岭雪班班在,崖泉咽咽鸣。一州明晓霁,万壑贮春声。 蹬滑藤枝健,沙晴屐齿轻。小儿修净供,酌茗慰孤清。
lǐng xuě bān bān zài   quán míng zhōu míng xiǎo   wàn zhù chūn shēng
dēng huá téng zhī jiàn   shā qíng chǐ 齿 qīng xiǎo ér xiū jìng gōng   zhuó míng wèi qīng