大雪和旡恙

唐代 张鸿
雨后西风卷玉尘,怯寒独坐举杯频。空中著色原如梦,眼底生花不当春。 竹压翠梢三尺亚,梅呈红意一分新。纷纷消长须臾事,且作尊前袖手人。
hòu 西 fēng juǎn chén   qiè hán zuò bēi pín kōng zhōng zhù yuán mèng yǎn   shēng huā dàng chūn    
zhú cuì shāo sān chǐ   méi chéng hóng fēn xīn fēn fēn xiāo cháng shì qiě   zuò zūn qián xiù shǒu rén