大雪歌

宋代 张耒
老农占田得吉卜,一夜北风雪漫屋。 屋压欲折君勿悲,陇头新麦一尺泥。 泥深麦牢风莫吹,明年作饼大如箕。 野人食饱官事少,莫畏瑟缩寒侵肌。 高堂晨兴何所为,门无马迹人更稀。 珠楼玉阁互飞动,坐见贫屋生光辉。 无功及物惭受禄,丰穰幸赖天与之。 弃粮遗粒待鸡犬,吾羹何得长烹藜
lǎo nóng zhàn tián   běi fēng xuě màn  
zhé jūn bēi   lǒng tóu xīn mài chǐ  
shēn mài láo fēng chuī   míng nián zuò bǐng  
rén shí bǎo guān shì shǎo   wèi suō hán qīn  
gāo táng chén xīng suǒ wéi   mén rén gèng  
zhū lóu fēi dòng   zuò jiàn pín shēng guāng huī  
gōng cán shòu   fēng ráng xìng lài tiān zhī  
liáng dài quǎn   gēng de zhǎng pēng