大雪

宋代 朱翌
汉时长安雪一丈,少陵有诗不吾诳。 今年广陵雪一尺,忍寒长作缩龟状。 从来穷巷说多泥,自是泥深劳拄杖。 闭门不出动经旬,出门无路将可向。 故人乃遗咫尺书,远祝长须问无恙。 湿薪如桂米如珠,有突不黔旦逾望。 但携古鼎烧黄连,香穗流珠凝碧帐。 崷崒窗间石数峰,气凌太华嵩衡上。 黄杨冬青压余滋,碧幢羽盖排仙伏。 蒿庐赖有此清绝,兴来可用山阴访。 飞鸿似带燕山书,重冰怕结黄河浪。 玄冥得意愈自娇,岁律回春未全壮。 吾君曲轸天下寒,语到三军真挟纩。 自怜难备绝域使,规模但可山中相。 起来举手祝羲车,何日篦开眼障。
hàn shí cháng ān xuě zhàng   shǎo líng yǒu shī kuáng  
jīn nián guǎng 广 líng xuě chǐ   rěn hán zhǎng zuò suō guī zhuàng  
cóng lái qióng xiàng shuō duō   shì shēn láo zhǔ zhàng  
mén chū dòng jīng xún   chū mén jiāng xiàng  
rén nǎi zhǐ chǐ shū   yuǎn zhù cháng wèn yàng  
shī 湿 xīn guì zhū   yǒu qián dàn wàng  
dàn xié dǐng shāo huáng lián   xiāng suì liú zhū níng zhàng  
qiú chuāng jiān shí shù fēng   líng tài huà sōng héng shàng  
huáng yáng dōng qīng   zhuàng gài pái xiān  
hāo lài yǒu qīng jué   xīng lái yòng shān yīn fǎng 访  
fēi hóng 鸿 shì dài yān shān shū   zhòng bīng jié huáng làng  
xuán míng jiāo   suì huí chūn wèi quán zhuàng  
jūn zhěn tiān xià hán   dào sān jūn zhēn jiā kuàng  
lián nán bèi jué shǐ 使   guī dàn shān zhōng xiāng  
lai shǒu zhù chē   kāi yǎn zhàng