荅许殿卿长史 其四

明代 王世贞
踏青风满白杨枝,云到牙山黯自迟。冢上弹琴应莫怪,人间能得几钟期。
qīng fēng mǎn bái yáng zhī   yún dào shān àn chí zhǒng shàng tán qín yīng guài rén   jiān néng zhōng