答宣阗司理

宋代 梅尧臣
风赋义趣深,传训或得失。 後人语虽浅,辨识犹百一。 欧阳最我知,初时且尚窒。 比以为橄榄,回甘始称述。 老於文学人,尚不即究悉。 宜乎与世士,横尔遭诟唧。 誓将默无言,负暄方抱膝。 非非孰是是,都莫答问诘。 岁暮宣参军,辞如鲍昭逸。 粲然倾明珠,褎我颇过实。 便言楚江萍,光彩侔旭日。 自惭流浪踪,不得蒿芹匹。 复为苦硬句,酬报强把笔。
fēng shēn   chuán xùn huò shī
hòu rén suī qiǎn   biàn shí yóu bǎi
ōu yáng zuì zhī   chū shí qiě shàng zhì
wéi gǎn lǎn   huí gān shǐ chēng shù
lǎo wén xué rén   shàng jiū
shì shì   héng ěr zāo gòu
shì jiāng yán   xuān fāng bào
fēi fēi shú shì shì   dōu wèn
suì xuān cān jūn   bào zhāo
càn rán qīng míng zhū   xiù guò shí
pián 便 yán chǔ jiāng píng   guāng cǎi móu
cán liú làng zōng   hāo qín
wèi yìng   chóu bào qiáng