答萧建

唐代 费冠卿
自地上青峰,悬崖一万重。践危频侧足,登堑半齐胸。 飞狖啼攀桂,游人喘倚松。入林寒z9々,近瀑雨濛濛。 径滑石棱上,寺开山掌中。幡花扑净地,台殿印晴空。 胜境层层别,高僧院院逢。泉鱼候洗钵,老玃戏撞钟。 外户凭云掩,中厨课水舂。搜泥时和面,拾橡半添穜. 渡壑缘槎险,持灯入洞穷。夹天开壁峭,透石蹙波雄。 润蔼清无土,潭深碧有龙。畬田一片净,谷树万株浓。 野客登临惯,山房幽寂同。寒炉树根火,夏牖竹稍风。 边鄙筹贤相,黔黎托圣躬。君能弃名利,岁晏一相从。
shàng qīng fēng   xuán wàn zhòng jiàn wēi pín   dēng qiàn bàn xiōng
fēi yòu pān guì   yóu rén chuǎn sōng lín hán   z   9 z9,   jìn méng méng
jìng huá shí léng shàng   kāi shān zhǎng zhōng fān huā jìng   tái diàn 殿 yìn qíng kōng
shèng jìng céng céng bié   gāo sēng yuàn yuàn féng quán hòu   lǎo jué zhuàng zhōng
wài píng yún yǎn   zhōng chú shuǐ chōng sōu shí huó miàn   shí xiàng bàn tiān zhǒng   .
yuán chá xiǎn   chí dēng dòng qióng jiā tiān kāi qiào   tòu shí xióng
rùn ǎi qīng   tán shēn yǒu lóng shē tián piàn jìng   shù wàn zhū nóng
dēng lín guàn   shān fáng yōu tóng hán shù gēn huǒ   xià yǒu zhú shāo fēng
biān chóu xián xiàng   qián tuō shèng gōng jūn néng míng   suì yàn xiāng cóng