大文殊寺

明代 王昶
五岳泰华衡恒蒿,出云降雨参神功。此外灵区表绝胜,菩提娑树侔天宫。 普陀独镇巨澥中,峨眉鸡足西南雄。妙吉祥居道场启,若非天眼焉能穷。 萦青缭白千万叠,须弥鹫岭遥相通。风沙万里截紫塞,冰雪三伏浮苍穹。 十方三界来听法,龙王鬼伯相随从。烟霄朝现应真像,刀仗夜伏修罗凶。 鲸钟鼍鼓互震吼,狮林鹿苑殷虚空。窣堵波高飏铃铎,睺罗那厂开荒丛。 望海峰峦更奇伟,归墟赴壑连鸿濛。洹沙净众得未有,梵呗响答千岩松。 忆自摩腾入中夏,昙鸾灵辨追前踪。长者雨花撰合论,导师海墨分禅宗。 弥天并尽未来际,一切摄授归圆融。生平梦游安得至,何幸万骑随飞龙。 登山入寺首瞻仰,已觉壮丽非人工。狞狮狂象愁调御,华严楼阁森重重。 严寒渐退春意足,慈云慧日交曈昽。南台中台次第到,水田万指咸趋风。 黄衣红帽亦密教,大宝所授薰修同。山镫夜炬闻可见,愿乞加被昭颛蒙。
yuè tài huà héng héng hāo   chū yún jiàng cān shén gōng wài líng biǎo jué shèng   suō shù móu tiān gōng
tuó zhèn xiè zhōng   é méi 西 nán xióng miào xiáng dào chǎng   ruò fēi tiān yǎn yān néng qióng
yíng qīng liáo bái qiān wàn dié   jiù lǐng yáo xiāng tōng fēng shā wàn jié sāi   bīng xuě sān cāng qióng
shí fāng sān jiè lái tīng   lóng wáng guǐ xiāng suí cóng yān xiāo cháo xiàn yìng zhēn xiàng   dāo zhàng xiū luó xiōng
jīng zhōng tuó zhèn hǒu   shī lín 鹿 yuàn yīn kōng gāo yáng líng duó   hóu luó chǎng kāi huāng cóng
wàng hǎi fēng luán gèng wěi   guī lián hóng 鸿 méng huán shā jìng zhòng wèi yǒu   fàn bài xiǎng qiān yán sōng
téng zhōng xià   tán luán líng biàn zhuī qián zōng zhǎng zhě huā zhuàn lùn   dǎo shī hǎi fēn chán zōng
tiān bìng jǐn wèi lái   qiè shè shòu guī yuán róng shēng píng mèng yóu ān zhì   xìng wàn suí fēi lóng
dēng shān shǒu zhān yǎng   jué zhuàng fēi rén gōng níng shī kuáng xiàng chóu diào   huá yán lóu sēn chóng chóng
yán hán jiàn tuì 退 chūn   yún huì jiāo tóng lóng nán tái zhōng tái dào   shuǐ tián wàn zhǐ xián fēng
huáng hóng mào jiào   bǎo suǒ shòu xūn xiū tóng shān dèng wén jiàn   yuàn jiā bèi zhāo zhuān méng