答韦山人隐起龙文药瓢歌

唐代 皎然
野人药瓢天下绝,全如浑金割如月。彪炳文章智使然, 生成在我不在天。若言有物不由物,何意中虚道性全。 韦生能诗兼好异,获此灵瓢远相遗。仙侯玉帖人漫传, 若士青囊世何秘。一捧一开如见君,药盛五色香氛氲。 背上骊龙蟠不睡,张鳞摆颔生风云。世人强知金丹道, 默仙不成秽仙老。年少纷如陌上尘,不见吾瓢尽枯槁。 聊将系肘步何轻,便有三山孤鹤情。东方小儿乏此物, 遂令仙籍独无名。
rén yào piáo tiān xià jué   quán hún jīn yuè biāo bǐng wén zhāng zhì shǐ 使 rán  
shēng chéng zài zài tiān ruò yán yǒu yóu   zhōng dào xìng quán
wéi shēng néng shī jiān hǎo   huò líng piáo yuǎn xiāng xiān hóu tiē rén màn chuán  
ruò shì qīng náng shì pěng kāi jiàn jūn   yào shèng xiāng fēn yūn
bèi shàng lóng pán shuì   zhāng lín bǎi hàn shēng fēng yún shì rén qiáng zhī jīn dān dào  
xiān chéng huì xiān lǎo nián shào fēn shàng chén   jiàn piáo jǐn gǎo
liáo jiāng zhǒu qīng   biàn 便 yǒu sān shān qíng dōng fāng xiǎo ér  
suì lìng xiān míng