答王雪窗惠诗

宋代 陈郁
窗以雪为名,窗中人亦清。 听无多淡话,含不尽幽情。 世态秋云薄,吟怀霁月明。 似闻藏古砚,石眼可曾晴。
chuāng xuě wèi míng   chuāng zhōng rén qīng  
tīng duō dàn huà   hán jìn yōu qíng  
shì tài qiū yún báo   yín huái 怀 yuè míng  
shì wén cáng yàn   shí yǎn zēng qíng