答王晦之见寄

宋代 黄庭坚
临西风,动商歌。 故人别来少书信,为问故人今若何。 白云蒙蒙迷少室,明月耿耿照秋河。 可怜此月几回缺,空城每见伤离别。 邸筒朝解得君诗,读罢凉飈夺炎热。 嗟乎晦之遣词,长於猛健,故意淡而孤绝。 有如怒流云山三峡泉,乱下龙山千里雪。 大宛天马嘶青刍,神俊照人绝世无。 自言欲解羇衔去,不能帖耳驾盐车。 朝登商山采三秀,暮上缑岭追双凫。 纷纷黄口争粟粒,君用此策固未疏。 但恐高才必为一世用,虽有潺湲不得钓,空旷不得锄。 西风酌酒遥劝君,好去齐飞鸾凤群。 穷山远水乃是我辈事,荷锄把钓听子入青云。
lín 西 fēng   dòng shāng
rén bié lái shǎo shū xìn   wèi wèn rén jīn ruò
bái yún méng méng shǎo shì   míng yuè gěng gěng zhào qiū
lián yuè huí quē   kōng chéng měi jiàn shāng bié
tǒng cháo jiě de jūn shī   liáng biāo duó yán
jiē huì zhī qiǎn   zhǎng měng jiàn   dàn ér jué
yǒu liú yún shān sān xiá quán   luàn xià lóng shān qiān xuě
yuān tiān qīng chú   shén jùn zhào rén jué shì
yán jiě xián   néng tiē ěr jià yán chē
cháo dēng shāng shān cǎi sān xiù   shàng gōu lǐng zhuī shuāng
fēn fēn huáng kǒu zhēng   jūn yòng wèi shū
dàn kǒng gāo cái wèi shì yòng   suī yǒu chán yuán diào   kōng kuàng chú
西 fēng zhuó jiǔ yáo quàn jūn   hǎo fēi luán fèng qún
qióng shān yuǎn shuǐ nǎi shì bèi shì   chú diào tīng qīng yún