答苏子美离京见寄

宋代 欧阳修
众奇子美貌,堂堂千人英。 我独疑其胸,浩浩包沧溟。 沧溟产龙蜃,百怪不可名。 是以子美辞,吐出人辄惊。 其於诗最豪,奔放何纵横。 众弦排律吕,金石次第鸣。 间以险绝句,非时震雷霆。 两耳不及掩,百痾为之醒。 吾言既可骇,笔墨尤其精。 少虽尝力学,老乃若天成。 濡毫弄点画,信手不自停。 端庄杂丑怪,群星见搀枪。 烂然溢纸幅,视久无定形。 使我终老学,得一已足矜。 而君兼众美,磊落犹自轻。 高冠出人上,谁敢揖其膺。 群臣列丹陛,几位缺公卿, 使之束带立,可以重朝廷。 况令参国议,高论吐峥嵘。 惜哉三十五,白发今已生。 近者去江淮,作诗寄离情。 口诵不及写,一日传都城。 退之序百物,其鸣由不平。 天方苦君心,欲使发其声。 嗟我非鸑◇,徒思和嘤嘤。 因风幸数寄,警我聋与盲。
zhòng zi měi mào   táng táng qiān rén yīng
xiōng   hào hào bāo cāng míng
cāng míng chǎn lóng shèn   bǎi guài míng
shì zi měi   chū rén zhé jīng
shī zuì háo   bēn fàng zòng héng
zhòng xián pái   jīn shí míng
jiān xiǎn jué   fēi shí zhèn léi tíng
liǎng ěr yǎn   bǎi wèi zhī xǐng
yán hài   yóu jīng
shǎo suī cháng xué   lǎo nǎi ruò tiān chéng
háo nòng diǎn huà   xìn shǒu tíng
duān zhuāng chǒu guài   qún xīng jiàn chān qiāng
làn rán zhǐ   shì jiǔ dìng xíng
shǐ 使 zhōng lǎo xué   jīn
ér jūn jiān zhòng měi   lěi luò yóu qīng
gāo guān chū rén shàng   shuí gǎn yīng
qún chén liè dān   wèi quē gōng qīng  
shǐ 使 zhī shù dài   zhòng cháo tíng
kuàng lìng cān guó   gāo lùn zhēng róng
zāi sān shí   bái jīn shēng
jìn zhě jiāng huái   zuò shī qíng
kǒu sòng xiě   chuán chéng
tuì 退 zhī bǎi   míng yóu píng
tiān fāng jūn xīn   shǐ 使 shēng
jiē fēi yuè     yīng yīng
yīn fēng xìng shù   jǐng lóng máng