答苏州韦应物郎中

唐代 皎然
诗教殆沦缺,庸音互相倾。忽观风骚韵,会我夙昔情。 荡漾学海资,郁为诗人英。格将寒松高,气与秋江清。 何必邺中作,可为千载程。受辞分虎竹,万里临江城。 到日扫烦政,况今休黩兵。应怜禅家子,林下寂无营。 迹隳世上华,心得道中精。脱略文字累,免为外物撄。 书衣流埃积,砚石驳藓生。恨未识君子,空传手中琼。 安可诱我性,始愿愆素诚。为无鸑鷟音,继公云和笙。 吟之向禅薮,反愧幽松声。
shī jiào dài lún quē   yōng yīn xiāng qīng guān fēng sāo yùn   huì qíng
dàng yàng xué hǎi   wèi shī rén yīng jiāng hán sōng gāo   qiū jiāng qīng
zhōng zuò   wèi qiān zǎi chéng shòu fēn zhú   wàn lín jiāng chéng
dào sǎo fán zhèng   kuàng jīn xiū bīng yīng lián chán jiā   lín xià yíng
huī shì shàng huá   xīn dào zhōng jīng tuō lüè wén lèi   miǎn wèi wài yīng
shū liú āi   yàn shí xiǎn shēng hèn wèi shí jūn zi   kōng chuán shǒu zhōng qióng
ān yòu xìng   shǐ yuàn qiān chéng wèi yuè zhuó yīn   gōng yún shēng
yín zhī xiàng chán sǒu   fǎn kuì yōu sōng shēng