答孙楚诗

魏晋 董京
周道斁兮颂声没。夏政衰兮五常汨。便便君子。顾望而逝。 洋洋乎满目。而作者七。岂不乐天地之化也。哀哉乎时之不可与。 对之以独处。无娱我以为欢。清流可饮。至道可餐。 何为栖栖。自使疲单。鱼悬兽槛。鄙夫知之。夫古之至人。藏器于灵。 缊袍不能令暖。轩冕不能令荣。动如川之流。静如川之渟。 鹦鹉能言。泗滨浮磬。众人所玩。岂合物情。玄鸟纡幕。万世而不悟。 以我观之。乃明其故。焉知不有达人。深穆其度。亦将窥我。颦蹙而去。 万物皆贱。惟人为贵。动以九州为狭。静以环堵为大。
zhōu dào sòng shēng méi xià zhèng shuāi cháng biàn 便 biàn 便 jūn zi wàng ér shì
yáng yáng mǎn ér zuò zhě tiān zhī huà āi zāi shí zhī
duì zhī chǔ wéi huān qīng liú yǐn zhì dào cān
wéi shǐ 使 dān xuán shòu kǎn zhī zhī zhī zhì rén cáng líng
yùn páo néng lìng nuǎn xuān miǎn néng lìng róng dòng chuān zhī liú jìng chuān zhī tíng
yīng néng yán bīn qìng zhòng rén suǒ wán qíng xuán niǎo wàn shì ér
guān zhī nǎi míng yān zhī yǒu rén shēn jiāng kuī pín ér
wàn jiē jiàn wéi rén wéi guì dòng jiǔ zhōu wèi xiá jìng huán wèi