大松

宋代 徐积
东海有物天下雄,万灵戮力生奇松。天精地粹萃其下,沧溟百道来相通。 一根直去穿九泉,一根斜插鲸鱼渊。远者压折巨鳌背,近者倒缠山根偏。 小枝可就千钧弓,大枝可挂万斛钟。唯有老干苦难状,吕光营外堆玄龙。 身披北帝雄犀甲,虎贲连臂围不匝。无计都将大地遮,有心尽把浮云刷。 樛枝入地旋复上,怪怪奇奇非一状。谷陵相变任古今,土木两行专王相。 列帜空遗渭川垒,犒师留得杨隋帐。玄驹来撼亭亭盖,渌鱼飞入苍苍浪。 最是半霄风雨声,山妖走尽川魅惊。十万争挥铁槊骑,百千齐阚黑旗兵。 有时海面波涛小,一部仙韶下蓬岛。残声逐水散鸣琴,遗响穿云聚啼鸟。 混沌死来凡几朝,清气浊气痕未消。独叶耸来新盖凤,双柯合处旧藏蛟。 其本既异其事殊,德若有容材有馀。大鹏斥鴳皆可居,相忘有似江湖鱼。 美哉此木真不凡,能以智免斧斤閒。过尽工师无所用,庄周应作不材看。 大松大松如此奇,方舆圆盖不可知。阴阳山海气合离,不然神物相护持。
dōng hǎi yǒu tiān xià xióng   wàn líng shēng sōng tiān jīng cuì cuì xià cāng   míng bǎi dào lái xiāng tōng    
gēn zhí chuān 穿 jiǔ quán   gēn xié chā jīng yuān yuǎn zhě zhé áo bèi jìn   zhě dào chán shān gēn piān    
xiǎo zhī jiù qiān jūn gōng   zhī guà wàn zhōng wéi yǒu lǎo gàn nàn zhuàng   guāng yíng wài duī xuán lóng    
shēn běi xióng jiǎ   bēn lián wéi jiāng zhē yǒu   xīn jǐn yún shuā    
jiū zhī xuán shàng   guài guài fēi zhuàng líng xiāng biàn rèn jīn   liǎng xíng zhuān wáng xiāng    
liè zhì kōng wèi chuān lěi   kào shī liú yáng suí zhàng xuán lái hàn tíng tíng gài   fēi cāng cāng làng    
zuì shì bàn xiāo fēng shēng   shān yāo zǒu jǐn chuān mèi jīng shí wàn zhēng huī tiě shuò bǎi   qiān hǎn hēi bīng    
yǒu shí hǎi miàn tāo xiǎo   xiān sháo xià péng dǎo cán shēng zhú shuǐ sàn míng qín   xiǎng chuān yún 穿 niǎo    
hùn dùn lái fán cháo   qīng zhuó hén wèi xiāo sǒng lái xīn gài fèng shuāng   chù jiù cáng jiāo    
běn shì shū   ruò yǒu róng cái yǒu péng chì yàn jiē xiāng   wàng yǒu jiāng    
měi zāi zhēn fán   néng zhì miǎn jīn xián guò jǐn gōng shī suǒ yòng zhuāng   zhōu yīng zuò cái kàn    
sōng sōng   fāng yuán gài zhī yīn yáng shān hǎi   rán shén xiāng chí