答束孝先

宋代 王令
纯金出熔炉,烜赫掩炽火。 锦成洗春江,众目炫莫奈。 鱼盐物诚微,误用幸不涴。 君家兄弟贤,我见始惊夥。 文章露光芒,藏蕴包丛脞, 关门当自足,何暇更待我。 固知仁人心,姑欲恤穷饿。 苟论才不才,自合弃如唾。 忆昨西来初,戚惕侍客坐。 交持驾说口,张阖不可鏁。 间发辨经义,铁舌莫摩挫。 高文忽下投,白日骇天堕。 眩怖欲前掩,布帛不可裹。 初视固宜惊,独获亦堪贺。 又如遇贵人,绣锦饰婀娜。 回眸忽自监,恶面复寠祼。 屈降心已甘,叹慎志亦颇。 雄高岂复争,爱恤亦加荷。 大诗又来及,推与太浮过。 自无贤可称,以是恶甚播。 譬如享尪人,豆食止则可。 苟强担石负,蹉跌适足祸。 何以论报心,结草效鬼颗。
chún jīn chū róng   xuǎn yǎn chì huǒ  
jǐn chéng chūn jiāng   zhòng xuàn nài  
yán chéng wēi   yòng xìng  
jūn jiā xiōng xián   jiàn shǐ jīng huǒ  
wén zhāng guāng máng   cáng yùn bāo cóng cuǒ  
guān mén dāng   xiá gèng dài  
zhī rén rén xīn   qióng è 饿  
gǒu lùn cái cái   tuò  
zuó 西 lái chū   shì zuò  
jiāo chí jià shuō kǒu   zhāng suǒ  
jiān biàn jīng   tiě shé cuò  
gāo wén xià tóu   bái hài tiān duò  
xuàn qián yǎn   guǒ  
chū shì jīng   huò kān  
yòu guì rén   xiù jǐn shì ē nuó  
huí móu jiān   è miàn guàn  
jiàng xīn gān   tàn shèn zhì  
xióng gāo zhēng   ài jiā  
shī yòu lái   tuī tài guò  
xián chēng   shì è shén  
xiǎng wāng rén   dòu shí zhǐ  
gǒu qiáng dān dàn   cuō diē shì huò  
lùn bào xīn   jié cǎo xiào guǐ