答束徽之索诗

宋代 王令
世味久已谙,多恶竟少好。 惟诗素所嗜,决切欲深造。 人安己不休,众耻我独冒。 有如獭行迹,欲改复自蹈。 肝肠困寻搜,吻舌倦抟造。 心灵无余多,为此日有耗。 已勤尚无成,既苦每自劳。 自笑如秋蝉,饥极不止噪。 努力排韩门,屈拜媚孟灶。 惟此二公才,百牛饱怀抱。 我如饿旁者,盼盼不得犒。 不知去几多,穷行究未到。 无门隔籓篱,发罅窥堂奥。 爱之不可入,抵触发狂噪。 借使苟有成,不知竟何要。 孤名非所求,弊俗讵足傲。 况乃非所及,穷海未为浩。 不知何时休,定讫死与耄。 因疑今世人,恐有我同操。 徽之才超高,竿幢出标纛。 为学尚淹蕴,富橐不肯暴。 文章内朱豹,外袭一以皂。 大论尤坚强,推舟出行奡。 珉砆不施功,径欲制珪瑁。 幸此不我陋,教诲日陈告。 昨因语及诗,请我使自道。 屡谢不得命,迫窄遂颠倒。 披坚诱羸兵,伏瓴待穿盗。 取媵虽然必,窘穷亦堪悼。 勉为瓦砖投,幸有金珠报。
shì wèi jiǔ ān   duō è jìng shǎo hǎo  
wéi shī suǒ shì   jué qiè shēn zào  
rén ān xiū   zhòng chǐ mào  
yǒu xíng   gǎi dǎo  
gān cháng kùn xún sōu   wěn shé juàn tuán zào  
xīn líng duō   wèi yǒu hào  
qín shàng chéng   měi láo  
xiào qiū chán   zhǐ zào  
pái hán mén   bài mèi mèng zào  
wéi èr gōng cái   bǎi niú bǎo huái 怀 bào  
è 饿 páng zhě   pàn pàn kào  
zhī duō   qióng xíng jiū wèi dào  
mén fān   xià kuī táng ào  
ài zhī   chù kuáng zào  
jiè shǐ 使 gǒu yǒu chéng   zhī jìng yào  
míng fēi suǒ qiú   ào  
kuàng nǎi fēi suǒ   qióng hǎi wèi wèi hào  
zhī shí xiū   dìng mào  
yīn jīn shì rén   kǒng yǒu tóng cāo  
huī zhī cái chāo gāo   gān 竿 chuáng chū biāo dào  
wéi xué shàng yān yùn   tuó kěn bào  
wén zhāng nèi zhū bào   wài zào  
lùn yóu jiān qiáng   tuī zhōu chū xíng ào  
mín shī gōng   jìng zhì guī mào  
xìng lòu   jiào huì chén gào  
zuó yīn shī   qǐng shǐ 使 dào  
xiè bu de ming   zhǎi suì diān dào  
jiān yòu léi bīng   líng dài chuān 穿 dào  
yìng suī rán   jiǒng qióng kān dào  
miǎn wèi zhuān tóu   xìng yǒu jīn zhū bào