大树歌为冯渊如赋

元代 杨维桢
东柯溪头三大树,水深土厚崖石牢。一株石茶粲冬蘤,红若火镜镕冰涛。 两株老桧挺霜干,青如连弁翘双鳌。不知人间富贵楦青紫,草亡木卒纷如毛。 汉家根株历千岁,当时大将誇人豪。只今子孙仗大义,昧始尚薄巾车劳。 三槐风云庆有待,二荆汤火死已逃。金鸦倒立海底景,白凤夜燄风中膏。 蟠柯骨露黑石虎,奇干手接苍山猱。恶氛西起白日翳,恍惚大将排旌旄。 东柯东柯济时具,岂无兵家文武韬。摩挲大树日酣卧,不肯即伪从鞬櫜。 始知后皇受命乞独正,神明扶植冰霜操。我来饮我中山醪,脱巾挂树三花高。 大槐太守梦楚国,大梅美人临汉皋。大槲老雄侍我酒,长筝亦即金丝槽。 醉歌写入嘉树传,窃比《橘颂》骚人骚。
dōng tóu sān shù   shuǐ shēn hòu shí láo zhū shí chá càn dōng huā hóng   ruò huǒ jìng róng bīng tāo    
liǎng zhū lǎo guì tǐng shuāng gàn   qīng lián biàn qiào shuāng áo zhī rén jiān guì xuàn qīng cǎo   wáng fēn máo    
hàn jiā gēn zhū qiān suì   dāng shí jiàng kuā rén háo zhī jīn sūn zhàng mèi   shǐ shàng báo jīn chē láo    
sān huái fēng yún qìng yǒu dài   èr jīng tāng huǒ táo jīn dào hǎi jǐng bái   fèng yàn fēng zhōng gāo    
pán hēi shí   gàn shǒu jiē cāng shān náo è fēn 西 bái huǎng   jiàng pái jīng máo    
dōng dōng shí   bīng jiā wén tāo shù hān   kěn wěi cóng jiān gāo    
shǐ zhī hòu huáng shòu mìng zhèng   shén míng zhí bīng shuāng cāo lái yǐn zhōng shān láo tuō   jīn guà shù sān huā gāo    
huái tài shǒu mèng chǔ guó   méi měi rén lín hàn gāo lǎo xióng shì jiǔ zhǎng   zhēng jīn cáo    
zuì xiě jiā shù chuán   qiè sòng sāo rén sāo