大暑

宋代 黄裳
轻轻丝葛汗如蒸,空有云雷未见灵。安得此生长不老,岂能今日便忘形。 谩摇纨扇终嫌倦,欲倒金罍却恐醒。赤脚踏冰疑未稳,且寻林下泛清泠。
qīng qīng hàn zhēng   kōng yǒu yún léi wèi jiàn líng ān shēng zhǎng lǎo   néng jīn biàn 便 wàng xíng
mán yáo wán shàn zhōng xián juàn   dào jīn léi què kǒng xǐng chì jiǎo bīng wèi wěn   qiě xún lín xià fàn qīng líng