答师道对雪见寄

宋代 司马光
阴风一夕惊,晓雪满都城。 气覆千家白,光连万象清。 恋空飞不下,弄态舞相萦。 历乱看无定,飘摇转未成。 缀垣时缺剥,压竹乍欹倾。 细隙过无滞,寒窗拂有声。 园林匀结练,观阁巧彫琼。 草木情先喜,乾坤意亦荣。 营魂顿疏健,病目暂虚明。 郢曲高谁和,羞将叩缶并。
yīn fēng jīng   xiǎo xuě mǎn chéng
qiān jiā bái   guāng lián wàn xiàng qīng
liàn kōng fēi xià   nòng tài xiāng yíng
luàn kàn dìng   piāo yáo zhuǎn wèi chéng
zhuì yuán shí quē   zhú zhà qīng
guò zhì   hán chuāng yǒu shēng
yuán lín yún jié liàn   guān qiǎo diāo qióng
cǎo qíng xiān   qián kūn róng
yíng hún dùn shū jiàn   bìng zàn míng
yǐng gāo shuí   xiū jiāng kòu fǒu bìng