答圣俞白鹦鹉杂言

宋代 欧阳修
忆昨滁山之人赠我玉兔子,粤明年春玉兔死。 日阳昼出月夜明,世言兔子望月生。 谓此莹然而白者,譬夫水之为雪而为冰, 皆得一阴凝结之纯精。常恨处非大荒穷北极寒之旷野, 养违其性夭厥龄。岂知火维地荒绝, 涨海连天沸天热。黄冠黑距人语言, 有鸟玉衣尤皎洁。乃知物生天地中, 万殊难以一理通。海中洲鸟穷人迹, 来市广州才八国。其间注辇来最稀, 此鸟何年随海舶。谁能◇历海上峰, 万怪千奇安可极。兔生明月月在天, 玉兔不能久人间。况尔来从炎瘴地, 岂识中州霜雪寒。渴虽有饮饥有啄, 羁绁终知非尔乐。天高海阔路茫茫, 嗟尔身微羽毛弱。尔能识路知所归, 吾欲开笼纵尔飞。俾尔归托宛陵诗, 此老诗名闻四夷。
zuó chú shān zhī rén zèng zi   yuè míng nián chūn  
yáng zhòu chū yuè míng   shì yán zi wàng yuè shēng  
wèi yíng rán ér bái zhě   shuǐ zhī wèi xuě ér wèi bīng  
jiē yīn níng jié zhī chún jīng cháng hèn chù fēi huāng qióng běi hán zhī kuàng    
yǎng wéi xìng yāo jué líng zhī huǒ wéi huāng jué    
zhǎng hǎi lián tiān fèi tiān huáng guān hēi rén yán    
yǒu niǎo yóu jiǎo jié nǎi zhī shēng tiān zhōng    
wàn shū nán tōng hǎi zhōng zhōu niǎo qióng rén    
lái shì guǎng 广 zhōu cái guó jiān zhù niǎn lái zuì    
niǎo nián suí hǎi shuí néng   hǎi shàng fēng    
wàn guài qiān ān shēng míng yuè yuè zài tiān    
néng jiǔ rén jiān kuàng ěr lái cóng yán zhàng    
shí zhōng zhōu shuāng xuě hán suī yǒu yǐn yǒu zhuó    
xiè zhōng zhī fēi ěr tiān gāo hǎi kuò máng máng    
jiē ěr shēn wēi máo ruò ěr néng shí zhī suǒ guī    
kāi lóng zòng ěr fēi ěr guī tuō wǎn líng shī    
lǎo shī míng wén