答圣俞

宋代 欧阳修
人皆喜诗翁,有酒谁肯一醉之。 嗟我独无酒,数往从翁何所为。 翁居南方我北走,世路离合安可期。 汴渠千艘日上下,来及水门犹未知。 五年不见劳梦寐,三日始往何其迟。 城东赚河有名字,万家弃水为污池。 人居其上苟贤者,我视此水犹涟漪。 入门下马解衣带,共坐习习清风吹。 湿薪荧荧煮薄茗,四顾壁立空无遗。 万钱方丈饱则止,一瓢饮水乐可涯。 况出新诗数十首,珠玑大小光陆离。 他人欲一不可有,君家筐箧满莫持。 才大名高乃富贵,岂比金紫包愚痴。 贵贱同为一丘土,圣贤独如星日垂。 道德内乐不假物,犹须朋友并良时。 蝉声渐已变秋意,得酒安问醇与醨。 玉堂官闲无事业,亲旧幸可从其私。 与翁老矣会有几,当弃百事勤追随。
rén jiē shī wēng   yǒu jiǔ shuí kěn zuì zhī  
jiē jiǔ   shù wǎng cóng wēng suǒ wéi  
wēng nán fāng běi zǒu   shì ān  
biàn qiān sōu shàng xià   lái shuǐ mén yóu wèi zhī  
nián jiàn láo mèng mèi   sān shǐ wǎng chí  
chéng dōng zhuàn yǒu míng zi   wàn jiā shuǐ wèi chí  
rén shàng gǒu xián zhě   shì shuǐ yóu lián  
mén xià jiě dài   gòng zuò qīng fēng chuī  
shī 湿 xīn yíng yíng zhǔ báo míng   kōng  
wàn qián fāng zhang bǎo zhǐ   piáo yǐn shuǐ  
kuàng chū xīn shī shù shí shǒu   zhū xiǎo guāng  
rén yǒu   jūn jiā kuāng qiè mǎn chí  
cái míng gāo nǎi guì   jīn bāo chī  
guì jiàn tóng wèi qiū   shèng xián xīng chuí  
dào nèi jiǎ   yóu péng you bìng liáng shí  
chán shēng jiàn biàn qiū   jiǔ ān wèn chún  
táng guān xián shì   qīn jiù xìng cóng  
wēng lǎo huì yǒu   dāng bǎi shì qín zhuī suí