答人乞碧芦

宋代 邵雍
草有可嘉者,莫将萧艾俦。 扶疏全类竹,苍翠特宜秋。 风雨声初入,江湖思莫收。 无功济天下,藉此一淹留。
cǎo yǒu jiā zhě   jiāng xiāo ài chóu  
shū quán lèi zhú   cāng cuì qiū  
fēng shēng chū   jiāng shōu  
gōng tiān xià   yān liú