大酺 牡丹

宋代 赵以夫
正绿阴浓,莺声懒,庭院寒轻烟薄。天然花富贵,逞夭红殷紫,叠葩重萼。 醉艳酣春,妍姿浥露,翠羽轻明如削。檀心鸦黄嫩,似离情愁绪,万丝交错。 更银烛相辉,玉瓶微浸,宛然京洛。 朝来风雨恶。怕僝僽、低张青油幕。便好倩、佳人插帽,贵客传笺,趁良辰、赏心行乐。 四美难并也,须拼醉、莫辞杯勺。被花恼、情无著。长笛何处,一笑江头高阁。 极目水云漠漠。
zhèng 绿 yīn nóng   yīng shēng lǎn   tíng yuàn hán qīng yān báo tiān rán huā guì   chěng yāo hóng yīn   dié zhòng è
zuì yàn hān chūn   yán 姿   cuì qīng míng xuē tán xīn huáng nèn   shì qíng chóu   wàn jiāo cuò
gèng yín zhú xiāng huī   píng wēi jìn   wǎn rán jīng luò
zhāo lái fēng è chán zhòu zhāng qīng yóu biàn 便 hǎo qiàn jiā rén chā mào   guì chuán jiān   chèn liáng chén shǎng xīn xíng
měi nán bìng   pīn zuì bēi sháo bèi huā nǎo qíng zhù cháng chǔ   xiào jiāng tóu gāo
shuǐ yún