大酺得长字韵时任安宜尉

唐代 储光羲
大道启元命,时人居太康。中朝发玄泽,下国被天光。 明诏始端午,初筵当履霜。鼓鼙迎爽气,羽籥映新阳。 太守即悬圃,淮夷成葆疆。小臣惭下位,拜手颂灵长。
dào yuán mìng   shí rén tài kāng zhōng cháo xuán   xià guó bèi tiān guāng
míng zhào shǐ duān   chū yán dāng shuāng yíng shuǎng   yuè yìng xīn yáng
tài shǒu xuán   huái chéng bǎo jiāng xiǎo chén cán xià wèi   bài shǒu sòng líng cháng