大酺 春雨

宋代 周邦彦
对宿烟收,春禽静,飞雨时鸣高屋。墙头青玉旆,洗铅霜都尽,嫩梢相触。润逼琴丝,寒侵枕障,虫网吹黏帘竹。邮亭无人处,听檐声不断,困眠初熟。奈愁极顿惊,梦轻难记,自怜幽独。 行人归意速。最先念、流潦妨车毂。怎奈向、兰成憔悴,卫玠清羸,等闲时、易伤心目。未怪平阳客,双泪落、笛中哀曲。况萧索、青芜国。红糁铺地,门外荆桃如菽。夜游共谁秉烛。
duì 宿 yān shōu   chūn qín jìng   fēi shí míng gāo qiáng tóu qīng pèi   qiān shuāng dōu jǐn   nèn shāo xiāng chù rùn qín   hán qīn zhěn zhàng   chóng wǎng chuī nián lián zhú yóu tíng rén chù   tīng yán shēng duàn   kùn mián chū shú nài chóu dùn jīng   mèng qīng nán   lián yōu
xíng rén guī zuì xiān niàn liú liáo fáng chē zěn nài xiàng lán chéng qiáo cuì   wèi jiè qīng léi   děng xián shí shāng xīn wèi guài píng yáng   shuāng lèi luò zhōng āi kuàng xiāo suǒ qīng guó hóng shēn   mén wài jīng táo shū yóu gòng shuí bǐng zhú