大酺

宋代 杨泽民
渐雨回春,风清夏,垂柳凉生芳屋。馀花犹满地,引蜂游蝶戏,慢飞轻触。院宇深沈,帘栊寂静,苍玉时敲疏竹。雕梁新来燕,恣呢喃不住,似曾相熟。但双去并来,漫索幽恨,枕单衾独。 仙郎去又速。料今在、何许停双毂。任梦想、频登台榭,遍倚阑干,水云千里空流目。纤遇又鱼客,难尽写、别来心曲。媚容幸倾城国。今日何事,还又难分麰菽。寸心天上可烛。
jiàn huí chūn   fēng qīng xià   chuí liǔ liáng shēng fāng huā yóu mǎn   yǐn fēng yóu dié   màn fēi qīng chù yuàn shēn shěn   lián lóng jìng   cāng shí qiāo shū zhú diāo liáng xīn lái yàn   nán zhù   céng xiāng shú dàn shuāng bìng lái   màn suǒ yōu hèn   zhěn dān qīn
xiān láng yòu liào jīn zài tíng shuāng rèn mèng xiǎng pín dēng tái xiè   biàn lán gān   shuǐ yún qiān kōng liú xiān yòu   nán jǐn xiě bié lái xīn mèi róng xìng qīng chéng guó jīn shì   hái yòu nán fēn móu shū cùn xīn tiān shàng zhú