答裴集、阳伯明二贤各垂赠二十韵今以一章用酬两作

唐代 皎然
知音如琼枝,天生为予有。攀折若无阶,何殊天上柳。 裴生清通嗣,阳子盛德后。诗名比元长,赋体凌延寿。 珠生骊龙颔,或生灵蛇口。何似双琼章,英英曜吾手。 白日不可污,清源肯容垢。持此山上心,待君忘情友。 且伴丘壑赏,未随名宦诱。坐石代琼茵,制荷捐艾绶。 清宵集我寺,烹茗开禅牖。发论教可垂,正文言不朽。 白云供诗用,清吹生座右。不嫌逸令醉,莫试仙壶酒。 皎皎寻阳隐,千年可为偶。一从汉道平,世事无纷纠。 星文齐七政,天轴明二斗。召士扬弓旌,知君在林薮。 莫学颍阳子,请师高山叟。出处藩我君,还来会厓阜。
zhī yīn qióng zhī   tiān shēng wèi yǒu pān zhé ruò jiē   shū tiān shàng liǔ
péi shēng qīng tōng   yáng shèng hòu shī míng yuán cháng   líng yán shòu 寿
zhū shēng lóng hàn   huò shēng líng shé kǒu shuāng qióng zhāng   yīng yīng yào shǒu
bái   qīng yuán kěn róng gòu chí shān shàng xīn   dài jūn wàng qíng yǒu
qiě bàn qiū shǎng   wèi suí míng huàn yòu zuò shí dài qióng yīn   zhì juān ài shòu
qīng xiāo   pēng míng kāi chán yǒu lùn jiào chuí   zhèng wén yán xiǔ
bái yún gōng shī yòng   qīng chuī shēng zuò yòu xián lìng zuì   shì xiān jiǔ
jiǎo jiǎo xún yáng yǐn   qiān nián wèi ǒu cóng hàn dào píng   shì shì fēn jiū
xīng wén zhèng   tiān zhóu míng èr dòu zhào shì yáng gōng jīng   zhī jūn zài lín sǒu
xué yǐng yáng   qǐng shī gāo shān sǒu chū chù fān jūn   hái lái huì