答裴弟

宋代 洪适
常棣成阴慰暮年,困人春雪好长叹。闭门终日诗频和,伏枕盈旬病未安。 已遣携锄移竹径,更思杖策整花栏。饱闻冰下游鱼跃,所恨双溪一笑难。
cháng chéng yīn wèi nián   kùn rén chūn xuě hǎo cháng tàn mén zhōng shī pín   zhěn yíng xún bìng wèi ān    
qiǎn xié chú zhú jìng   gèng zhàng zhěng huā lán bǎo wén bīng xià yóu yuè suǒ   hèn shuāng xiào nán