悼竹

明代 李东阳
园南旧植千竿绿,高者如墙大如屋。 风狂雨急墙屋翻,干折丛低共倾覆。 忽惊舞罢鸿门会,怒斗纷纷碎苍玉。 复似骊山坠石余,数百书生葬坑谷。 初疑凤羽堕当空,更讶箨龙身在陆。 翠落琼飞不复完,顿使泥沙汗人目。 忆昔新移近水隈,瘦骨棱层不盈束。 晨浇恐被风日燥,晚护幸免霜雪酷。 十年长养成亦艰,一旦摧颓势何速。 我时夜半惊水至,崛起苍黄问僮仆。 彼呆不识人意劳,只顾囊衣与甔粟。 观里桃花何足论,堂前楠树犹堪录。 无家更欲买山林,有径谁当伴松菊。 前轩好竹只数个,颇觉幽怀看未足。 春来拟欲探萌芽,苍苔慎勿迷双躅。
yuán nán jiù zhí qiān gān 竿 绿   gāo zhě qiáng  
fēng kuáng qiáng fān   qián shé cóng gòng qīng  
jīng hóng 鸿 mén huì   dòu fēn fēn suì cāng  
shì shān zhuì shí   shù bǎi shū shēng zàng kēng  
chū fèng duò dāng kōng   gèng tuò lóng shēn zài  
cuì luò qióng fēi wán   dùn shǐ 使 shā hàn rén  
xīn jìn shuǐ wēi   shòu léng céng yíng shù  
chén jiāo kǒng bèi fēng zào   wǎn xìng miǎn shuāng xuě  
shí nián cháng yǎng chéng jiān   dàn cuī tuí shì  
shí bàn jīng shuǐ zhì   jué cāng huáng wèn tóng  
dāi shí rén láo   zhǐ náng dān  
guān táo huā lùn   táng qián nán shù yóu kān  
jiā gèng mǎi shān lín   yǒu jìng shuí dāng bàn sōng  
qián xuān hǎo zhú zhǐ shù   jué yōu huái 怀 kàn wèi  
chūn lái tàn méng   cāng tái shèn shuāng zhú