道中望茅山有感

宋代 周文璞
危亭对名岳,毕景扶钩栏。 白鹭伺察过,低昂若弓弯。 去岁负笈游,最住元符间。 栎林带修竹,清派流珊珊。 离留叫昼静,洞天生春寒。 伟哉老宗师,作屋云雨端。 竟为杀虫蚁,不活升龙鸾。 遗体但解蜕,故宫亦烧残。 今创已半旧,万柱扶玄坛。 遂以两不借,一筇履巑岏。 入宅问玉斧,采芝投金环。 墨沼篆结字,丹台气成盘。 将谓便隐遁,遽尔罹间关。 夷甫麈尾堕,荀令香炉闲。 再获望奇秀,恍然神观还。 如见大仙伯,被发绿映山。 两君控鹄从,俱着汉小冠。 俗累当复驰,煮药鼎欲翻。
wēi tíng duì míng yuè   jǐng gōu lán  
bái chá guò   áng ruò gōng wān  
suì yóu   zuì zhù yuán jiān  
lín dài xiū zhú   qīng pài liú shān shān  
liú jiào zhòu jìng   dòng tiān shēng chūn hán  
wěi zāi lǎo zōng shī   zuò yún duān  
jìng wèi shā chóng   huó shēng lóng luán  
dàn jiě tuì   gōng shāo cán  
jīn chuàng bàn jiù   wàn zhù xuán tán  
suì liǎng jiè   qióng cuán wán  
zhái wèn   cǎi zhī tóu jīn huán  
zhǎo zhuàn jié   dān tái chéng pán  
jiāng wèi biàn 便 yǐn dùn   ěr jiān guān  
zhǔ wěi duò   xún lìng xiāng xián  
zài huò wàng xiù   huǎng rán shén guān hái  
jiàn xiān   bèi 绿 yìng shān  
liǎng jūn kòng cóng   zhe hàn xiǎo guān  
lèi dāng chí   zhǔ yào dǐng fān