道中即事 其四

宋代 方岳
梅已飘零尚典刑,断魂篱落野烟青。灵均憔悴乃知此,到老可人宁独醒。
méi piāo líng shàng diǎn xíng   duàn hún luò yān qīng líng jūn qiáo cuì nǎi zhī dào   lǎo rén níng xǐng