道者与金丹开合已失,因为二首,再有投掷

唐代 章孝标
木钻钻盘石,辛勤四十年。一朝才见物,五色互呈妍。 七魄憎阳盛,三彭恶命延。被他迷失却,叹息只潸然。 阴阳曾作炭,造化亦分功。减自青囊里,收安玉合中。 凡材难度世,神物自归空。惆怅流年速,看成白首翁。
zuàn zuān pán shí   xīn qín shí nián zhāo cái jiàn   chéng yán
zēng yáng shèng   sān péng è mìng yán bèi shī què   tàn zhǐ shān rán
yīn yáng céng zuò tàn   zào huà fēn gōng jiǎn qīng náng   shōu ān zhōng
fán cái nán shì   shén guī kōng chóu chàng liú nián   kàn chéng bái shǒu wēng