蹈元作诗谓仆不当以莲为妩媚而有偶有现空相

宋代 李弥逊
登天不登山,观海不观水。 认苗须认根,论士须论世。 君以空说莲,无乃涉瓜李。 我以莲喻色,亦随绮语戏。 二罪一状领,政坐各有以。 一以清净观,一以富艳弃。 不知真色中,即是大空耳。 物生天地间,各以形自媚。 若云皆实相,斯理恐无谓。 君诗如乌有,我诗类亡是。 得失付之塞上翁,对花大嚼金壶空。
dēng tiān dēng shān   guān hǎi guān shuǐ  
rèn miáo rèn gēn   lùn shì lùn shì  
jūn kōng shuō lián   nǎi shè guā  
lián   suí  
èr zuì zhuàng lǐng   zhèng zuò yǒu  
qīng jìng guān   yàn  
zhī zhēn zhōng   shì kōng ěr  
shēng tiān jiān   xíng mèi  
ruò yún jiē shí xiàng   kǒng wèi  
jūn shī yǒu   shī lèi wáng shì  
shī zhī sāi shàng wēng   duì huā jué jīn kōng