悼幼子

唐代 孟郊
一闭黄蒿门,不闻白日事。生气散成风,枯骸化为地。 负我十年恩,欠尔千行泪。洒之北原上,不待秋风至。
huáng hāo mén   wén bái shì shēng sàn chéng fēng   hái huà wéi
shí nián ēn   qiàn ěr qiān xíng lèi zhī běi yuán shàng   dài qiū fēng zhì