捣衣篇

明代 王世贞
惊乌扑速起空林,辚辚雕轮过渐沉。此时何处青楼女,此际无限塞垣心。 青楼小女字莫愁,织得流黄锦并头。记别狂夫辞故里,昨传书信在凉州。 机头金剪三四转,灯下玉箸一双流。荧荧青灯轧轧机,还理狂夫箧中衣。 宛转涕泪新痕积,约莫腰肢旧带非。杵影高低尚自双,茕然贱妾伴空房。 捣成白练浑如雪,愁得蛾眉已似霜。规月苍黄低落雁,商飙悉律和鸣螗。 意怯腕弱夜还赊,谁能闻罢禁咨嗟。疑是梁州砧响绝,十年零落不思家。
jīng kōng lín   lín lín diāo lún guò jiàn chén shí chǔ qīng lóu   xiàn sāi yuán xīn    
qīng lóu xiǎo chóu   zhī liú huáng jǐn bìng tóu bié kuáng zuó   chuán shū xìn zài liáng zhōu    
tóu jīn jiǎn sān zhuǎn   dēng xià zhù shuāng liú yíng yíng qīng dēng zhá hái   kuáng qiè zhōng    
wǎn zhuǎn lèi xīn hén   yuē yāo zhī jiù dài fēi chǔ yǐng gāo shàng shuāng qióng   rán jiàn qiè bàn kōng fáng    
dǎo chéng bái liàn hún xuě   chóu é méi shì shuāng guī yuè cāng huáng luò yàn shāng   biāo míng táng    
qiè wàn ruò hái shē   shuí néng wén jìn jiē shì liáng zhōu zhēn xiǎng jué shí   nián líng luò jiā