捣衣篇

唐代 刘希夷
秋天瑟瑟夜漫漫,夜白风清玉露漙.燕山游子衣裳薄, 秦地佳人闺阁寒。欲向楼中萦楚练,还来机上裂齐纨。 揽红袖兮愁徙倚,盼青砧兮怅盘桓。盘桓徙倚夜已久, 萤火双飞入帘牖。西北风来吹细腰,东南月上浮纤手。 此时秋月可怜明,此时秋风别有情。君看月下参差影, 为听莎间断续声。绛河转兮青云晓,飞鸟鸣兮行人少。 攒眉缉缕思纷纷,对影穿针魂悄悄。闻道还家未有期, 谁怜登陇不胜悲。梦见形容亦旧日,为许裁缝改昔时。 缄书远寄交河曲,须及明年春草绿。莫言衣上有斑斑, 只为思君泪相续。
qiū tiān màn màn   bái fēng qīng tuán   . yān shān yóu shang báo  
qín jiā rén guī hán xiàng lóu zhōng yíng chǔ liàn   hái lái shàng liè wán
lǎn hóng xiù chóu   pàn qīng zhēn chàng pán huán pán huán jiǔ  
yíng huǒ shuāng fēi lián yǒu 西 běi fēng lái chuī yāo   dōng nán yuè shàng qiàn shǒu
shí qiū yuè lián míng   shí qiū fēng bié yǒu qíng jūn kàn yuè xià cēn yǐng  
wèi tīng shā jiàn duàn shēng jiàng zhuǎn qīng yún xiǎo   fēi niǎo míng xíng rén shǎo
cuán méi fēn fēn   duì yǐng chuān 穿 zhēn hún qiāo qiāo wén dào huán jiā wèi yǒu  
shuí lián dēng lǒng shèng bēi mèng jiàn xíng róng jiù   wéi cái féng gǎi shí
jiān shū yuǎn jiāo   míng nián chūn cǎo 绿 yán shàng yǒu bān bān  
zhǐ wèi jūn lèi xiāng