道墟舟中望称山

唐代 全祖望
越州之水如镜清,宵分偶为道墟行。中田历乱飞流萤,不闻人声闻蛙声。 新芙蕖叶大于盖,扣舷而歌何泠泠。舟人遥指称山近,乔木十丈参苍冥。 侍郎讲堂高尺五,重席曾传念台经。星移物换此事辍,异军化为苍头营。 火攻都督亦健者,愚公那得与山争。沙虫猿鹤共一叹,不知几度惊山灵。 侍郎飘然蜚遁去,首阳故址伤我情。年来四海为家久,高陵宿莽连云平。 但见称心寺宇遥突兀,暮钟徐动梵火明。何来寒芒赤于电,将无大金夫人之神灯。
yuè zhōu zhī shuǐ jìng qīng   xiāo fēn ǒu wéi dào xíng zhōng tián luàn fēi liú yíng   wén rén shēng wén shēng
xīn gài   kòu xián ér líng líng zhōu rén yáo zhǐ chēng shān jìn   qiáo shí zhàng cān cāng míng
shì láng jiǎng táng gāo chǐ   chóng céng chuán niàn tái jīng xīng huàn shì chuò   jūn huà wèi cāng tóu yíng
huǒ gōng jiàn zhě   gōng de shān zhēng shā chóng yuán gòng tàn   zhī jīng shān líng
shì láng piāo rán fēi dùn   shǒu yáng zhǐ shāng qíng nián lái hǎi wéi jiā jiǔ   gāo líng 宿 mǎng lián yún píng
dàn jiàn chèn xīn yáo   zhōng dòng fàn huǒ míng lái hán máng chì diàn   jiāng jīn rén zhī shén dēng