道乡歌

南北朝 邹浩
要识道乡去处,只在微尘里许。不立四至封疆,不问二仪寒暑。 日月常放光明,鸟兽率同歌舞。其俗无举无非,其民无喜无怒。 别是一种乾坤,全异九州风土。师旷倾耳莫闻,离娄拭目莫睹。 谁知有个冥蒙,踏着从来门户。入也不动脚跟,居也不记年所。 行住坐卧虚徐,色声香味愚鲁。偶然成矩成规,未尝为鼠为虎。 任他卜度纵横,迥脱机关取与。人间天上无明,可谓自今自古。
yào shí dào xiāng chù   zhī zài wēi chén zhì fēng jiāng   wèn èr hán shǔ
yuè cháng fàng guāng míng   niǎo shòu tóng fēi   mín
bié shì zhǒng qián kūn   quán jiǔ zhōu fēng shī kuàng qīng ěr wén   lóu shì
shéi zhī yǒu míng méng   zhe cóng lái mén dòng jiǎo gēn   nián suǒ
xíng zhù zuò   shēng xiāng wèi ǒu rán chéng chéng guī   wèi cháng wèi shǔ wèi
rèn zòng héng   jiǒng tuō guān rén jiān tiān shàng míng   wèi jīn