悼亡儿果祥诗十首 其八

明代 王世贞
芝兰春已折,庭馆昼空沉。判老江湖骨,难窥天地心。 入门伤几案,跨马畏朋簪。欲问容身地,茫茫不可寻。
zhī lán chūn zhé   tíng guǎn zhòu kōng chén pàn lǎo jiāng nán   kuī tiān xīn    
mén shāng àn   kuà wèi péng zān wèn róng shēn máng   máng xún