悼亡
自古生离足感伤,争教死别便相忘。荒陂何处坟三尺,老眼他乡泪数行。
多事春风吹梦散,无情寒月照更长。还家恰是新寒节,忍见堂空纸挂墙。
zì
自
gǔ
古
shēng
生
lí
离
zú
足
gǎn
感
shāng
伤
,
zhēng
争
jiào
教
sǐ
死
bié
别
biàn
便
xiāng
相
wàng
忘
。
。
huāng
荒
bēi
陂
hé
何
chǔ
处
fén
坟
sān
三
chǐ
尺
,
lǎo
老
yǎn
眼
tā
他
xiāng
乡
lèi
泪
shù
数
xíng
行
。
。
duō
多
shì
事
chūn
春
fēng
风
chuī
吹
mèng
梦
sàn
散
,
wú
无
qíng
情
hán
寒
yuè
月
zhào
照
gèng
更
zhǎng
长
。
。
huán
还
jiā
家
qià
恰
shì
是
xīn
新
hán
寒
jié
节
,
rěn
忍
jiàn
见
táng
堂
kōng
空
zhǐ
纸
guà
挂
qiáng
墙
。
。