悼往

宋代 黄庭坚
西风悲兮败叶索索,照陈根兮秋日将落。 彷佛兮梦与神遇,顾瞻九泉兮岂其可作。 俄有悲乎之羽虫兮,自伤时去物改,拥旧柯而孤吟。 四郊莽苍声断裂兮,久而不胜其叹音。 平生之梗概兮欲萧萧而去眼,将绝之言语兮忽历历而经心。 谓逝者有知兮,何喜而弃此去也。 谓逝无知兮,谁职为此梦也。 凭须臾之不再得兮,哀此言之不予听。 回廊窈窕月皓白兮,无复曩时之履声。 ◇◇平生之余制兮,芗泽其犹未沫。 虽飘飘其日败兮,吾不忍改其此佩。 愁薨薨其中予兮,如醳酒之不化。 欻别离之几时兮,谁与此夏日冬夜。 自我先兮一无穷,在我後兮亦一无穷。 六七十便了一生兮,何异木末之有狂风。 待外物而造适兮,固不若放之自得之场。 彼庄生之一缶兮,亦何异荀氏之神伤。 吾固知藏於天者至精,交於物者甚粗。 饮泣为昏瞳之媒,幽忧为白发之母。 忧来泣下不可安排兮,如孟津之捧土。 彼寒暑之寖化兮,天地尚不能以朝莫。 目茕茕而不寐兮,夜亹亹而过中。 虽来者犹不可待兮,恐不及当时之从容。
西 fēng bēi bài suǒ suǒ   zhào chén gēn qiū jiāng luò
páng mèng shén   zhān jiǔ quán zuò
é yǒu bēi zhī chóng   shāng shí gǎi   yōng jiù ér yín
jiāo mǎng cāng shēng duàn liè   jiǔ ér shèng tàn yīn
píng shēng zhī gěng gài xiāo xiāo ér yǎn   jiāng jué zhī yán ér jīng xīn
wèi shì zhě yǒu zhī   ér
wèi shì zhī   shuí zhí wèi mèng
píng zhī zài   āi yán zhī tīng
huí láng yǎo tiǎo yuè hào bái   nǎng shí zhī shēng
    píng shēng zhī zhì   xiāng yóu wèi
suī piāo piāo bài   rěn gǎi pèi
chóu hōng hōng zhōng   jiǔ zhī huà
chuā bié zhī shí   shuí xià dōng
xiān qióng   zài hòu qióng
liù shí biàn 便 liǎo shēng   zhī yǒu kuáng fēng
dài wài ér zào shì   ruò fàng zhī zhī chǎng
zhuāng shēng zhī fǒu   xún shì zhī shén shāng
zhī cáng tiān zhě zhì jīng   jiāo zhě shén
yǐn wèi hūn tóng zhī méi   yōu yōu wèi bái zhī
yōu lái xià ān pái   mèng jīn zhī pěng
hán shǔ zhī jìn huà   tiān shàng néng cháo
qióng qióng ér mèi   wěi wěi ér guò zhōng
suī lái zhě yóu dài   kǒng dāng shí zhī cóng róng