悼四明杜醇

宋代 王安石
杜生四五十,孝友称乡里。 隐约不外求,耕桑有妻子,藜杖牧鸡豚,筠筒钓鲂鲤。 岁时沽酒归,亦不乏甘旨。 天涯一杯饭,风昔相逢喜。 谈辞足诗书,篇咏又清泚。 都城问越客,安否常在耳。 日月未渠央,如何弃予死。 古风久凋零,好学少为己。 悲哉四明山,此士今已矣。
shēng shí   xiào yǒu chēng xiāng
yǐn yuē wài qiú   gēng sāng yǒu   zhàng tún   yún tǒng diào fáng
suì shí jiǔ guī   gān zhǐ
tiān bēi fàn   fēng xiāng féng
tán shī shū   piān yǒng yòu qīng
chéng wèn yuè   ān fǒu cháng zài ěr
yuè wèi yāng  
fēng jiǔ diāo líng   hào xué shǎo wèi
bēi zāi míng shān   shì jīn